Thứ tư, ngày 08/09/2010 10:33:10 Đăng nhập  |  Quên mật khẩu

Thơ quốc nội 75-nay
 
QUA BẾN TANG CÀN

Độ Tang Càn… Độ Tang Càn…

Giọng người nổi trôi trên cánh gió

Ào ào nước cuốn dưới cầu

Trúc đào se se lòng môi đỏ

Mười lăm năm bây giờ gặp nhau

Chi tiết >>

MỘT THỜI XUÂN THU

Ta tự hỏi thầm: Về đâu? Về đâu?

Người như Phương Cơ chân trần tóc xỏa

Đường bỗng nhiên buồn, bỗng nhiên khác lạ

Tiếng cuồng ca gió hút canh dài

Chi tiết >>

PHAN THIẾT CÓ ANH TÔI

Em đã qua những cơn sốt anh qua
Em đã gặp trận mưa rừng anh gặp
Vẫn không ngờ có một trưa Phan Thiết
Em một mình đứng khóc ở sau xe

Chi tiết >>

XA VẮNG

Xa vắng quá bồn chồn đi hỏi cát

Đường đông người, đâu chỉ dấu chân em

Chi tiết >>

TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển

Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng

Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa

Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Chi tiết >>

NGHE TIẾNG CUỐC KÊU

Những người uống rượu lần lượt bỏ đi
Cha tôi cầm chiếc chén lên
Như cầm một phần đời mình
Đã khô ra thành đất

Chi tiết >>

ĂN HẢI CẢNG

Tôi muốn ăn hết những bánh lái

Lái đời tôi đi đâu, đến khúc quanh nào

Hay những chiếc mỏ neo

Thời gian chặt hết từng bến đậu

Chi tiết >>

NGUYỄN TRÃI TRƯỚC GIỜ TRU DI

Ôi con đường ba họ ta đến nơi thọ hình
Sao dài hơn đường mười năm Lam Sơn phò Thái Tổ
Ông Cao Xanh bỏ kinh thành về rừng xưa ở
Nơi vua lấy đất làm ngai, tình huynh đệ làm long bào
Nơi ta mót dần xã tắc cho vua như mót lúa

Chi tiết >>

ĐÃ CHẾT NGHÌN THU TIẾNG NGUYỆT CẦM

Có phải người về theo gót gió

Xiêm y lồng lộng bến giang đầu

Trên sông có bóng trăng vàng rụng

Lãng đãng nguyệt cầm ngân tiếng thu

Chi tiết >>

12