| |
| QUA BẾN TANG CÀN | | Độ Tang Càn… Độ Tang Càn…
Giọng người nổi trôi trên cánh gió
Ào ào nước cuốn dưới cầu
Trúc đào se se lòng môi đỏ
Mười lăm năm bây giờ gặp nhau | | Chi tiết >> |
|
| MỘT THỜI XUÂN THU | | Ta tự hỏi thầm: Về đâu? Về đâu?
Người như Phương Cơ chân trần tóc xỏa
Đường bỗng nhiên buồn, bỗng nhiên khác lạ
Tiếng cuồng ca gió hút canh dài | | Chi tiết >> |
|
|
|
| TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN | | Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không | | Chi tiết >> |
|
|
| ĂN HẢI CẢNG | | Tôi muốn ăn hết những bánh lái
Lái đời tôi đi đâu, đến khúc quanh nào
Hay những chiếc mỏ neo
Thời gian chặt hết từng bến đậu | | Chi tiết >> |
|
|
|
|