Thứ tư, ngày 08/09/2010 10:00:57 Đăng nhập  |  Quên mật khẩu

Thơ miền Bắc 54-75
 
ĐÊM NGHI TÀM ĐỌC THƠ ĐỖ PHỦ CHO VỢ NGHE

Ngoài trời trăng như tuyết

Trắng lạnh đến thấu xương

Trong nhà vách trống toang

Gió ra vào thỏa thích…

Chi tiết >>

TRUNG HOA

Cố cung xưa bao đảo lộn kinh hoàng
Như sóng biển không ngừng một phút
Dưới liễu xanh, lũ quỉ đổi thay màu
Trong chiêng trống, tiếng loa gào thét
Chín trăm triệu người ồn ào mà nín lặng
Trung Hoa muốn gì
Nhân dân đi về đâu?

Chi tiết >>

TÌNH YÊU

Tình yêu không phẳng lặng bao giờ
Nó đè sóng
      đè mưa
            nổi bão…

Chi tiết >>

SÔNG HỒNG – LỜI TỪ GIÃ CỦA TRUNG ĐOÀN THỦ ĐÔ

Nước Cộng hòa một tuổi

Chiến xa quân thù

Như bóng đêm gầm gừ trở lại

Tháng Chạp bốn bề lửa khói

Quyết tử quân ra đi

Chi tiết >>

NHỮNG CUỘC CHIA TAY THỜI LOẠN

Thơ Khánh buồn như lòng đất nước

Thơ hay đời loạn chẳng đâu dùng

Vườn cũ cây tàn chim chết cả

Người chơi đàn nguyệt có còn không

Chi tiết >>

HÀ NỘI - PHỐ

Em ơi! Hà Nội phố!

Ta còn em mảnh đại bác

Ghim trên thành cũ.

Một thời thịnh,

Một thời suy,

Hưng vong lẽ thường.

Chi tiết >>

NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG

Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng  

Chi tiết >>

NÚI ĐÔI

Bảy năm về trước, em mười bảy

Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng

Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa

Bữa thì em tới, bữa anh sang

Chi tiết >>

THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU

Cuối trời mây trắng bay

Lá vàng thưa thớt quá

Phải chăng lá về rừng

Mùa thu đi cùng lá

Chi tiết >>

12