| |
|
| ĐẤT NƯỚC | | Ôi những cánh đồng quê chảy máu
Dây thép gai đâm nát trời chiều
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu. | | Chi tiết >> |
|
| HẬN THA LA | | Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán.
Buồn trưa trưa lây lất buồn trưa trưa.
Buồn xưa xưa ngây ngất buồn xưa xưa.
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh. | | Chi tiết >> |
|
| NHỚ BẮC | | Ai nhớ người chăng? Ôi Nguyễn Hoàng!
Mà ta con cháu mấy đời hoang
Vẫn nghe trong máu hồn xa xứ
Non nước Rồng Tiên nặng nhớ thương. | | Chi tiết >> |
|
| TÂY TIẾN | | Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người | | Chi tiết >> |
|
|
| ĐỒNG CHÍ | | Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau | | Chi tiết >> |
|
| CHIÊU QUÂN | | Ngó lại xanh xanh triều Hán đế
Từng hàng châu lệ thấm chiên nhung
Quân vương chắc cũng say và khóc
Ái khanh! Ái khanh! Lời nghẹn ngùng | | Chi tiết >> |
|
| NHÀ TÔI | | Tôi đứng bên này sông
Bên kia vùng giặc đóng
Làng tôi đấy, xạm đen màu tiết đọng
Tre, cau buồn tóc rũ ướt mưa sương | | Chi tiết >> |
|
|