Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán.
Buồn trưa trưa lây lất buồn trưa trưa.
Buồn xưa xưa ngây ngất buồn xưa xưa.
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh.
Thơ Khánh buồn như lòng đất nước
Thơ hay đời loạn chẳng đâu dùng
Vườn cũ cây tàn chim chết cả
Người chơi đàn nguyệt có còn không
Tháng Tám mùa thu lá khởi vàng chưa nhỉ.Từ độ nguời đi thương nhớ âm thầm.Có phải em là mùa thu Hà Nội.Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm.
Đêm không ngủ bởi Cà Mau không ngủ
Khát sống như tôi cũng đến thế thôi mà
Nơi con cá quẫy vầng trăng cuối bãi
Em lang thang và tôi hoang mang
Tôi thấy hồn tôi rất lạ lùng
Như lòng gái mới buổi tân hôn
Muốn theo mây gió bay nghìn dặm
Dấu cái e dè quyện dưới chân
Chuyện làng văn đã mở còm, nhưng các bạn bị kiểm duyệt trước khi hiển thị. Mong quý bạn đọc thông cảm vì điều này.